Đang duyệt:  Trang chủ    Tin tức

43 năm ngày cưới của ba mẹ

Có lẽ trong 365 ngày của năm, ngày 8/3 hàng năm luôn là một ngày đặc biệt để chúng tôi hướng về ba mẹ mình một cách trọn vẹn. Bởi nếu không có ngày này, có lẽ 4 chị em chúng tôi đã không thể có mặt trên trái đất này. Dẫu biết rằng trước kia chúng ta có thể đã được sống 1 cuộc sống hoa lệ ở một nơi nào khác trên vũ trụ mênh mông kia, thì 1 đời sống ở trên dải đất hình chữ S này cũng thật ý nghĩa, và xứng đáng biết bao.
 
Tình yêu có lẽ không đủ để giải nghĩa cho một cuộc hôn nhân kéo dài tới giờ là 43 năm. Bốn mươi ba năm, tức gần một nửa thế kỷ. Hạnh phúc chắc chắn không ít từ khi mái nhà chung được dựng lên, cùng với đó là lần lượt 4 người con chào đời trong sự khoẻ mạnh. Cũng như bao cuộc hôn nhân khác, có lẽ những khó khăn, cay đắng và sự mong manh hiển nhiên tới giờ cũng không thể đong đếm. Nhưng hẳn nhiên, hạnh phúc thì luôn có trong gian khó, và mấy chục năm qua đôi mắt của 4 người con luôn sáng lên khi chứng kiến tấm gương sống đạo đức của bố mẹ. Những người ngay cả khi phải chịu đói, vẫn nhường cho các con phần ăn của mình. Những người luôn nói với tôi rằng: "Bố mẹ no rồi, con hãy cứ ăn hết đi”, trong khi bụng thì đang sôi lên vì cơn đói và sự mệt mỏi sau một ngày lao động mệt nhọc.
Tôi vẫn còn nhớ câu chuyện của thằng Kiên khi còn học cấp 1 vì nhà nghèo quá mà phải về sống với ông bà. Mỗi ngày có được 500 đồng ông bà cho ăn sáng, không dám ăn khi nghĩ tới bố mẹ đi bộ đội vất vả phải nuôi 3 chị ăn học mà vẫn chẳng đủ ăn, đến mức phải vay từng bơ gạo lợn để nấu được 1 nồi cơm rời rạc nhưng đủ nóng cho các con mình ăn. Cả tháng mẹ về thăm đứa con trai duy nhất, cũng là lúc tôi đưa cho mẹ gần 15,000 vnđ với câu nói quen thuộc: “Kiên đưa mẹ tiền để mẹ đong gạo nấu cơm”. Thế rồi 2 mẹ con chỉ biết ôm nhau mà những giọt nước mắt nóng hổi thì cứ thế chảy xuống trong tình yêu thương ấm áp.
Thời gian qua đi, tình cảm giữa các con với ba mẹ chẳng hề vơi đi, nhưng dường như lớn rồi nên những âu yếm của những người con với ba mẹ của mình thưa dần, cách thức quan tâm cũng khác đi khi chiếc điện thoại ra đời và công việc mưu sinh đưa đẩy những đứa con sang một thành phố khác. Tình yêu thương giữa ba mẹ và những người con trưởng thành, ngày nay do ngại ngùng mà dường như người ta thường để trong lòng, chứ ít khi thể hiện ra bằng hành động bằng những cái ôm như thời thơ trẻ thì phải. Có lẽ ba mẹ mong mỏi lắm những đứa con sà vào lòng trong những cái ôm ấm áp. Có lẽ các con cũng nhớ lắm những lần vấp ngã hay đơn giản là sự nũng nịu mà lao vào vòng tay của ba mẹ luôn sẵn sàng đón lấy mình.
Năm nay, trở về nhà mừng 43 năm ngày cưới của ba mẹ cũng là ngày tôi mở được đôi môi mình và nói với mẹ rằng: “Con ôm mẹ một lát”. Chỉ vài phút thôi, nhưng sự ấm áp của tình mẫu tử khiến cho những giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ và tôi lại chảy xuống, như ký ức về một tuổi thơ luôn có ba mẹ ôm ấp và chở che. Tôi biết mẹ luôn chờ đợi sự tự nhiên của những người con trưởng thành như chúng tôi như thế này nhiều năm qua. Tôi cũng khao khát được ôm mẹ thường xuyên để cảm nhận cả cuộc đời mẹ qua thân hình đã không còn có thể đứng thẳng như những người con của mình vì đắng cay của cuộc sống này, mà bao lâu rồi một việc đơn giản như vậy tới giờ mới có thể thực hiện được.
Chúng ta hãy biết cảm ơn khi còn có ba mẹ trên cuộc đời này, và hãy mạnh dạn ôm lấy thân hình đã không còn cứng cáp nữa của ba mẹ mình như ngày xưa chúng ta vẫn thường làm. Có lẽ ba mẹ chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc và vui nhiều lắm.
Cám ơn Ơn Trên đã cho 4 người con chúng tôi có được bố mẹ như bố mẹ chúng tôi hôm nay, cũng để nhắc nhở chúng tôi phải sống một cuộc đời ý nghĩa và có giá trị như thế với những người con của mình.
 
Nguyễn Trung Kiên - Một người con