Đang duyệt:  Trang chủ    Tin tức

CEO Nguyễn Trung Kiên bàn về CÁI BIẾT

Mỗi người chúng ta từ khi chưa chào đời đã biết cảm nhận thế giới và bắt đầu biết bắt chước và học theo những gì chúng ta thấy. Sự học ấy sẽ kéo dài từ khi đó tới khi chúng ta chết đi. Từ sự bắt đầu học đó, chúng ta bắt đầu hình thành sự BIẾT. Nhưng cội rễ của Biết đương nhiên chúng ta cần hiểu về sự học. Lúc đầu vì đói kiến thức, cái Biết được chỉ là 1 góc rất nhỏ trong những điều ta thấy hàng ngày nên bản thân ta học ở khắp nơi, gặp ai cũng học, thấy gì cũng lắng nghe, tiếp thu mà chẳng đủ từ Biết để sàng lọc và phân tích những thứ gì nên được hấp thụ vào mình. Như cây chưa đủ trưởng thành, thân cây liễu thì gió thổi chiều nào, thân cây sẽ bạt đi hướng đó. Càng trưởng thành hơn cái Biết ngày càng được bồi đắp và lập trường của ta xuất hiện từ một kho tàng Biết lẫn lộn. Đó là lúc thân cây trở nên chắc nịch và gió bão bình thường của cuộc đời chỉ có thể làm cành lá tung bay, chứ thân cây thì vững như bàn thạch. Và đây là lúc cái BIẾT trở nên chắc chắn với những nhiễu loạn đời thường.
 
 
Tuy nhiên có 1 điều khó là cái BIẾT ấy của mỗi người khác nhau và độ cần thiết của cái sự Biết ấy cũng khác nhau. Chính vì thế mà biết bao sự việc đau thương không đáng có đã xảy ra bởi những tình huống như sau:
- Điều ta biết người khác không biết, điều ta chưa biết nhưng người khác biết.
- Điều ta biết chưa chắc cần biết, điều ta chưa biết nhưng cần phải biết.
- Điều ta biết chưa chắc biết đủ, điều ta chưa biết lại quá mênh mông.
- ...
 
Chính sự cần thiết và độ rộng của từ BIẾT khác nhau như thế, rồi ta không Biết cái cần Biết là gì, mà người ta sẽ có giải pháp và cách hành xử khác nhau. Người ta thường cố bám vào những gì đã Biết để đưa ra giải pháp với những vấn đề đang phải đối diện. Vậy nên với mỗi sự vật hiện tượng, góc nhìn của mỗi người mỗi khác do không có cùng một hệ quy chiếu để quán chiếu vấn đề cho thấu đáo. Chính sự khác nhau này sẽ tạo ra kẽ hở trong những mỗi quan hệ song phương và đa phương dù trong từng thời điểm mỗi bên vì Nhẫn mà cố nhịn nhau. Từ kẽ hở này có thể dẫn tới sự gãy đứt trong tương lai nếu chúng ta luôn lấy những cái BIẾT cố hữu và cũ kỹ để xử lý vấn đề, bởi cái Biết ấy có thể nhỏ hơn và ít thấu đáo hơn cái Biết của người khác. Tôi hay ví điều này qua một câu nói: "Chúng ta đang cùng nói Tiếng Việt nhưng lại không thể hiểu nhau".
 
Chúng ta đã thấy, chỉ 1 giọt nước bẩn có thể làm đổi màu ly nước trong, và thông thường ta sẽ có 2 cách để làm nó trong trở lại:
- Cách 1: Sử dụng chất tẩy trắng đổ vào ly nước, ly nước sẽ trong trở lại => Kiểu người khác giúp mình. Tất nhiên lúc này chúng ta phải thừa nhận hoặc chấp nhận để cái Biết của người lớn hơn của ta trước thì người mới giúp được ta.
- Cách 2: Chúng ta đổ ly nước bẩn đó đi và rót nước sạch khác vào trong ly => Kiểu tự mình giúp mình. Nếu làm được điều này thì vô cùng tuyệt vời nhưng thực tế lại vô cùng khó bởi ta cần phải có đủ sự NGỘ để nhận thức và dám đổ bỏ cái BIẾT đang bị vấy bẩn đang hiện hữu trong ta, từ đó có cơ hội để tiếp nhận được từ cái BIẾT khác trong sạch, giá trị và rộng lớn hơn.
 
Một câu chuyện khác, Khi ta cho đầy sữa vào một cái cốc thủy tinh, mọi người nói: "Đây là cốc sữa"; khi cho đầy cafe vào đó, mọi người lại nói: "Đây là một cốc cafe". Và chỉ khi chiếc cốc trống rỗng, mọi người mới nhìn nhận nó là cái cốc.
 
Nhiều người rất thích đứng ở trên cao, bởi khi ở trên cao chúng ta có thể nhìn được vô số vạn vật quanh mình và có cảm giác ta lớn lao, ta đã thấy được hết rồi và những người phía dưới kia xô bồ quá, bình thường quá, nhưng bản chất chúng ta đang đứng ở tầng 18 thì sẽ không thể thấy được tầng 28 đang như thế nào và đang thấy gì.
 
Tựu chung lại, bất cứ trong giai đoạn nào thì chúng ta luôn cần một sự tĩnh lặng đủ lớn, đủ dài để tâm trí rơi vào trạng thái của Thiền định, từ đó chúng ta sẽ có cơ hội để băng qua những cái chấp chước của bản thân và đón nhận tia nắng ban mai của sự Hiểu Biết rộng lớn hơn qua mỗi chu kỳ được sống - Cái BIẾT bắt nguồn từ TRÁI TIM.
 
Michael Nguyen
CEO Nguyễn Trung Kiên