Đang duyệt:  Trang chủ    Tin tức

Hãy để những người hùng U23 Việt nam thực hiện đúng sứ mệnh của mình

 Niềm vui của tôi - một công dân Việt Nam suốt một tuần nay khi đi đâu, gặp ai hay khi mở tất cả các trang báo mạng, các kênh truyền hình, các kênh radio đều chỉ nhắc đến duy nhất một cụm từ mang tên U23 Việt Nam! Tự hào lắm chứ khi cả dân tộc Việt cùng chung một nhịp đập, cùng chung một hướng nhìn; đó là cùng nhìn về những cậu bé vàng Việt Nam sau bao nhiêu năm “trồng người”.
 
            Dường như từng nhịp thở của các chàng trai U23 Việt Nam đều khiến hơn 90 triệu trái tim cùng thổn thức, cùng lo lắng và cùng cậu nguyện cho một giấc mơ vô địch bao năm nay thành hiện thực. Những trận thắng liên tiếp của đội tuyển khiến người dân chúng ta thêm xít lại gần nhau hơn. Ra đường chẳng cần anh em họ hàng quen biết nhưng vẫn có thể ôm hôn nhau vui mừng khôn xiết!
 
            Và bây giờ tôi đã hiểu vì sao thế giới lại tôn vinh môn bóng đá là môn thể thao vua trong tất cả các môn thể thao, vì nó như một sợi dây vô cùng kết nối cả nhân loại lại với nhau! Và cũng không ai khác mà chính là các tuyển thủ của U23 Việt Nam đã làm được điều kỳ diệu này.
 
            Nghẹn ngào – thương xót cho các em khi trải qua ba trận đấu liên tiếp phải chiến đấu đến tận hơi thở cuối cùng bởi những hiệp phụ dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Tuyết rơi phủ trắng trên màu áo đỏ nhiệt huyết. Họ - những chàng trai mới chạm ngỏ tuổi 20 luôn sẵn sàng đổi cả tính mạng để mang về chiếc cúp cho tổ quốc mình. Những hy sinh của họ chẳng khác gì những người lính năm xưa xông pha ngoài chiến trường để giành lấy độc lập cho đất nước!
 
            Hơn 120 phút sinh tử cho một trận chung kết, dường như tất cả những nhiệt huyết thanh xuân của các chàng trai U23 đều đổ dồn vào đấy. Và khi tiếng còi báo hiệu kết thúc vang lên, những cảm xúc vỡ òa, những giọt nước mắt vừa thương vì tức tưởi vì chúng ta không thể thắng theo ý trời.
 
 
            Những giọt nước mắt nóng hổi đang tuôn rơi dưới cái tuyết giá lạnh và trong mắt của hơn 90 triệu người dân Việt Nam thì các tuyển thủ U23 đã là những người hùng, những người vô địch vì họ đã mang về niềm kiêu hãnh niềm tự hào cho cả dân tộc.
 
            Nhưng “những người hùng đặc biệt” ấy họ vẫn chỉ là những cậu bé đang chập chững bước vào đời, vẫn còn đó những ngô nghê của những anh chàng mới lớn. Thế mà bỗng chốc cả dân tộc Việt Nam khoác lên các cậu bé ấy chiếc áo danh vọng quá rộng. Thậm chí họ bị săm soi đến mức những chuyện đời tư nhỏ nhặt của bị đứa lên báo.
 
            Thậm chí sau những trận chiến khốc liệt trên sân cỏ, họ kiệt sức nhưng vẫn phải gắng gượng trước truyền thông và trước khán giả. Các cậu bé vàng của chúng ta cần lắm một ngày về được nghỉ ngơi, được ăn một bữa cơm mẹ nấu, được gặp bạn bè người thân sau những ngày thi đấu xa nhà hay đơn giản được tự do ngủ một giấc để bù lại năng lượng đã mất.
 
 
            Bởi họ vẫn đang ở tuổi ăn, tuổi ngủ, dù cho U23 có sức dài vai rộng đến cỡ nào thì các em vẫn chỉ là một con người bình thường. Vậy mà giây phút trở về quê hương các em vẫn bị người ta lợi dụng để bám theo cái danh nghĩa “Người hùng dân tộc” là “Người đàn ông quốc dân”. Cả một chuyến hành trình từ Trung Quốc về đến Việt Nam của các tuyển thủ U23 như một trò tiêu khiển của các ông trùm thì đúng hơn.
 
            Bởi rượu và các cô bikini chân dài thường dành cho những buổi tiệc khoe sự giàu có của những ông trùm, những chọc phú, vì họ muốn thể hiện sự đẳng cấp khoe mẻ của mình trước thiên hạ. 
 
            Nhưng nay bỗng chốc những người hùng của dân tộc cũng “bị trở thành” đại sứ thương hiệu bất đắc dĩ cho một doanh nghiệp. Tưởng đâu sự đền đáp công ơn bằng một chuyến bay đặc biệt đã biến thành “kế hoạch truyền thông chớp nhoáng” của doanh nghiệp này.
 
 
            Nếu khi tiếng còi kết thúc hơn 120 trận chung kết cúp Châu Á làm tôi bật khóc vì thương, vì tự hào về các em bao nhiêu thì ngay sau đó tôi đã khóc vì phẫn nộ khi thấy người ta lợi dụng các em như vậy. Dường ngay cả trong chuyến bay hơn hai giờ đồng hồ mà các em ấy vẫn không được một phút nghỉ ngơi. Và khi xuống sân bay vẫn phải tiếp tục cuộc hành trình của mình, để được vinh danh làm người hùng dân tộc!
 
            Làm người hùng ai cũng muốn được tung hô, được yêu mến, nhưng tuyệt nhiên không ai muốn bị lợi dụng cả. Bởi công sức mà các em bỏ ra là cho một dân tộc, một đất nước chưa một lần được thế giới công nhận về thành tích bóng đá, chứ bản thân các em ấy không bỏ công sức để cho một đơn vị hay một cá nhân nào cả.
 
            Xin hãy để cho các cậu bé vàng ấy có lấy những ngày nghỉ ngơi bình yên ngắn ngũi để họ còn có sức mà chiến đấu trên các sân cỏ quốc tế. Vì sứ mệnh của họ sinh ra là để chiến đấu với trái banh trên sân cổ và để kết nối hàng triệu trái tim lại với nhau và cùng hô vang khẩu hiểu: “Việt Nam vô địch!”
 
 
                                                                            Trần Trà My – nhà văn