Đang duyệt:  Trang chủ    Tin tức

Hình mẫu trong cuộc đời

Trong xã hội ngày càng trọng thị tiền bạc và địa vị xã hội, tôi thấy rằng đã có biết bao con người được dựng lên để làm tấm gương cho những người đi sau phấn đấu và noi theo. Có những con người được xã hội dựng lên bởi những thành công của họ thật lớn lao và những đóng góp cho xã hội cũng thật to lớn, nhưng có nhiều người hơn nữa cũng tự dựng mình lên với những danh xưng mỹ miều như….số 1 hay hàng đầu Việt nam để có được nhiều người phía sau lấy mình làm hình mẫu nhằm tư lợi cá nhân. Dù vậy, trong ngày hôm nay tôi muốn đưa ra 1 góc nhìn khác là sẽ chẳng có hình mẫu nào là trọn vẹn và mỗi người sẽ phải tự hiểu mình để đặt ra cho bản thân 1 vị trí phù hợp trong cuộc sống, cũng như trong việc kinh doanh của mình.
Ví như trong công việc, người ta có thể làm được rất nhiều nhưng bản thân họ không muốn làm nhiều. Trong trường hợp khác, người ta chỉ có thể làm rất ít nhưng lại muốn làm được thật nhiều.... Vấn đề là phụ thuộc vào họ, họ có đủ năng lực nhận biết khả năng của mình không và họ muốn đặt họ ở vị trí nào trong cuộc sống này. Một lẽ dĩ nhiên, điều quan trọng trong mỗi cá nhân cần phải biết đó chính là gốc rễ của điều Ta hướng tới là cái đích nào. Cái đích cuối cùng đó có phù hợp với con người Ta không, khi sở hữu nó thì nó sẽ mang lại cho Ta điều gì, rồi những thứ gì Ta sẽ phải bỏ ra để có thể tới được cái đích đó. Khi trả lời được những câu hỏi trên, chúng ta sẽ đo được cái giá cần bỏ ra có đúng với khả năng sẵn sàng chi trả không, cũng như phương thức để thực hiện có phù hợp với năng lực hiện tại của Ta không. Một thực tế là chúng ta đặt mục tiêu cao quá không được, đặt thấp quá cũng không được, đặt vừa sức cũng không được. Điều chúng ta cần là phải đặt mình vào đúng vị trí phù hợp với cội rễ mong muốn từ bên trong của bản thân và khả năng chấp nhận chi trả (bằng tiền bạc, công sức, sự hy sinh,….) chứ không phải là trả theo sức của Ta.
Ví dụ cái giá để đạt được vị trí và nhu cầu thành công cơ bản theo định nghĩa của xã hội hiện đại là 10 đồng. Với người có tới 20 đồng, họ hoàn toàn có thể sở hữu vị trí giá trị hơn khi trả giá cho 1 vị trí khác là 20 đồng để thể hiện rằng Ta thành công cao theo góc nhìn chung của xã hội, nhưng bản thân họ chỉ có thể sẵn sàng bỏ ra 5 đồng bởi nhu cầu và giá trị họ mong muốn sở hữu chỉ có vậy. Còn như xã hội hiện nay thì đa phần mọi người sẽ bỏ ra cả 20 đồng để đạt được giá trị và nhu cầu sở hữu cao hơn. Thậm chí cá biệt còn vay thêm 5-10 đồng nữa để có được 25-30 đồng nhằm đạt được vị trí ghi nhận thành công cao hơn nữa. (“Đồng” ở đây được hiểu là sự cộng hưởng của tiền, của công sức, của năng lực và sự hy sinh về thời gian, gia đình, bạn bè,…).
 
Nhưng chính vì sự tiếp cận khác nhau, năng lực khác nhau nhưng đích tương lai thì thường bị rập khuôn (vì ai cũng muốn có ngần này tiền, vị trí này kia, nhà cửa, xe cộ, nhu cầu sở hữu,...). Vậy nên gần như ai cũng bị xảy ra trường hợp không hạnh phúc dù có đi tới đích hay không. Không hạnh phúc bởi đa phần mọi người không thấu hiểu bản thân để đo được điều Ta cần bỏ ra có bằng đúng với mong muốn bỏ ra của mình hay không.
Tôi có một người em, em ấy nói rằng: “Những số điện thoại em cần nghe chỉ có 20 số và em thuộc cả 20 số đó, những số lạ em không cần nghe. Nếu là gia đình thì luôn có 1 số đặc biệt, nếu là công việc họ sẽ tự biết phải liên lạc với nhân viên của em. Em có thời gian đi du lịch, có thời gian để suy nghĩ, có thời gian để chăm sóc gia đình,…”. Như vậy người em ấy chỉ sẵn sẵng trả giá “ngần ấy” cho sự thành công của mình dù số dư là rất lớn. “Số dư” còn lại này là để dành cho những việc khác mà em ấy thích chứ không phải tiếp tục trả giá để có được sự ghi nhận thành công cao hơn. Tại sao lại là 20? 20 là con số tròn trịa của từng ngón tay và ngón chân? Hay là sự hoàn hảo, tổng thể của số 2 và số 0 ghép lại? Có lẽ chỉ người tự đặt ra cho mình giới hạn đó trả lời được.
Bởi thế, xét trên góc nhìn như vậy thì sẽ không có ai chỉ dạy cho người khác về cái gọi là nhu cầu đích thực được, bởi ta sinh ra một mình, rồi sẽ chết đi một mình, ta sống một mình ngay cả khi ta còn chưa hiểu, chưa tỉnh thức về nó. Thế nên bản thân ta đã hoàn toàn đầy đủ cho Ta, vì vậy tất cả những gì chúng ta thấy và cảm nhận chỉ là sự đồng cảm trong từng góc nhìn của người với người mà chúng ta thường nói rằng đã thấy chính mình trong đó, nhưng bản chất chỉ là một sự giao cắt của 2 đường thẳng to hoặc nhỏ mà thôi (Nhỏ thì chập ít và to thì chập nhiều). Cuối cùng, khi bạn đã đọc được tới dòng này, thì đây là lúc bạn cần tỉnh thức để lặng mình lại và nhìn thấu điều chúng ta cần thực sự là gì, chúng ta sẽ đứng ở vị trí nào trong cuộc đời của mình và cái giá chúng ta sẵn sàng chi trả là ra sao, chứ không cần bất cứ hình mẫu nào trong cuộc đời này nữa.
 
Nguyễn Trung Kiên (Michael)
www.acmholdings.vn