Đang duyệt:  Trang chủ    Tin tức

Michael và bà lão...

Trên con đường vắng vẻ và thênh thanh trở về nhà, chiếc xe chạy nhanh như chính vòng quay thời gian mỗi ngày trong thời điểm này của tôi... Ai cũng cần những giai đoạn phải gắng chạy hết sức mình như thế để kỳ vọng cho 1 thành quả tốt đẹp sắp tới.
 
Chiếc xe chợt dừng lại và đi lùi trở lại vì 1 bà lão tóc đã bạc màu, cỡ ngoài 70 đang thu gọn mình trên vỉa hè và đôi mắt như vô định nhìn về cuối đường.
 
"Con cái bà đâu mà muộn thế này bà vẫn chưa về?" - Tôi hỏi.
Chỉ nhìn lướt qua tôi và khuôn mặt khắc khổ của bà lại hướng về phía cuối đường:
- "Tôi không biết con tôi, chúng nó ở đâu nữa"
Câu trả lời có lẽ xót xa cho cả hai phía... Tôi hỏi thêm:
- "Vậy nhà bà ở HN hay ở tỉnh nào mà giờ này vẫn còn ngồi ở đây?"
- "Tôi ở đây, nhà tôi trên con đường này" - Bà nói ngập ngừng như đứa trẻ mới thôi khóc...
 
 
Xã hội này chưa bao giờ nghĩ cho những người vô gia cư, cũng không thể có giải pháp nào hơn bởi chỉ có một nhóm nhỏ của xã hội không nắm trong tay cây phương trượng là còn đang suy nghĩ và hành động vì điều này. Và tôi cũng chẳng khác hơn, chưa thể làm một điều gì đủ lớn khi xã hội này còn biết bao cảnh tượng như thế. Biếu bà chút quà nhỏ và tôi cần trở về với cuộc sống của mình...
 
Cơn gió oi nồng giữa hè lại phủ lấy chiếc xe đang từng bước lăn bánh trên con đường vắng lác đác bóng người...
 
Cầu chúc cho bà an bình...
 
 
Lược ghi vào rạng sáng 8/5/2016 bởi Nguyễn Trung Kiên
 
Nhiên - Hà Nội (17/04/2017 09:28:48)

Sắp được 1 năm theo dấu mốc thời gian bài viết  này!